Hiển thị các bài đăng có nhãn Tho-tu-sang-tac. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tho-tu-sang-tac. Hiển thị tất cả bài đăng

10 thg 4, 2015

        
 (Ngày trước "si" nhiều ẻm quá nên không biết nhớ ẻm nào???) 

Đêm dài khắc khoải nổi nhớ mong
Hỡi nàng tiên nhỏ có hay không?
Sao người không đến trong mộng ảo
Cùng ta vui say chén rượu nồng!
                  (Quảng Nôm 1996)



    (Lần đầu đến Bàng Than - Tam Hải)
Một chiều dừng gót chốn Bàng Than
Trong tôi khôn xiết sự ngỡ ngàng
Sóng nước reo ầm cao đá dựng
Chen lẫn trong gành cỏ mọc ngang
Có phải Bàng Than là cảnh tiên
Cảnh đây là thật hay ảo huyền
Xa xa con thuyền buồm căng gió
Đâu đây văng vẳng tiếng chim quyên
Bàn tay tạo hoá nào đã dựng
Một cảnh hữu tình của vùng quê
Khách của bốn phương khi đến viếng
Như muốn ở đây chẳng muốn về!

(Quảng Nôm mùng 5/5 al năm 1996)


                                    (Tặng T.T 1996)
Đã qua mùa lá rụng
Mùa mưa đã bắt đầu
Gói từng cơn lại rít
Rơi xuống từng giọt ngâu
        
        Con đường làng ngập nước
        Ngăn lối nhỏ em về
Chiếc áo dài thấm ướt
Chạy dài…cơn mưa quê

Quán bên đường ngập gió
Em vẫn ghé ngày ngày
Đứng gối đầu trong ngõ
Ngơ ngẩn như chờ ai

Chiều nay giờ tan học
Sao chẳng thấy em về
Một mình tôi đứng đợi
Lạnh ôi cơn mưa quê!

                            (Đêm 03/7/1997)
Cây đa bến cũ con đò xưa
Dòng nước mênh mang ngả bóng dừa
Lời thề năm nao ta trở lại
Bến cũ vẫn còn …đò vội đưa.

              (Thời ấy đang "si" bạn Kim Sinh lớp 12/3– 1996)

        Ta theo em mỗi buổi chiều tan lớp
Hương tóc em bay cuối gió hoàng hôn
Vây lấy tôi trói chặt cả tâm hồn
Em mạnh bước bỏ lại tôi ngơ ngác
Như cánh chim bay về nơi hoang lạc
Ta hửng hờ đứng nhặt gót chân son
Bóng dang em khuất dạng phía cô thôn
Hoàng hôn tắt mình ta còn đứng mãi...

                 (Không có hình em ý, lấy tạm cái hình Demo..)
                               (Đêm 24/02/1999)
Nhớ sao bến nước năm xưa
Dòng sông ru những bóng dừa mênh mang
Chiều qua bến nước Hương Giang
Tìm em..em đã sang ngang mất rồi
Ta như một chuyến đò trôi
Ngẩn ngơ nghe dạ rối bời xa xăm.


                  
(Tặng bạn NTTT cùng lớp – Quảng Nôm năm 1997)

Tôi thương tiếc thuở thời thơ trẻ
Tuổi tung tăng trong trắng tới trường
Tôi thật thích tập thơ, tranh truyện
Tôi thích T, tiếng trong trẻo, thân thương
        
Tính từ thuở tuổi tôi tròn thập thất
Trái tim tôi tha thiết thương thầm
Trong tâm tưởng tương tư tim thao thức
Trước thiên thần, thánh tổ… tôi thành tâm !!!


Học không lo học mà cứ nhớ nhung vớ vẩn, hèn gì suýt trượt ĐH
 Rặng liễu đìu hiu bóng nguyệt mờ
Thả hồn ta hoạ bức tranh thơ
Tiếng la rơi đều bên song cửa
Vắng người xưa ấy…dạ ngẩn ngơ
        
Lác đác rừng thu rụng lá vàng
Chuyến đò xưa cũ vắng người sang
Tiếng ai thở nhẹ trong đêm tối
Hay tiếng lòng ta…tiếng xốn xang

Vẫn mãi lòng ta ngỡ trong mơ
Đêm khuya nghe trống điểm canh giờ
Sương thu rơi nhẹ làm se lạnh
Người xưa đi rồi, ta bơ vơ
                      (Quảng Nôm, đêm 08/7/1996)

            (Quảng Nôm, năm 1993)

Có người con gái độ xuân sang
Họ “Phan” tên gọi “Mỹ Huỳnh Trang”
Má hồng lả lướt làn da trắng
Mắt ngọc long lanh nét dị dàng
Giọng nói trong thanh như Phật tặng
Cái nhìn say đắm tựa Trời ban
Khi nàng buôn tóc bên cửa sổ
Làn ngẩn ngơ đi đám trai làng.